Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

Khi tình yêu bỗng nhiên tới

Khi Tình Yêu Đột Tới

“ Hiền thê chồng là nhì người lạ lẫm, mà có khi cả cuộc thế đơn lẻ nhì người còn chưa từng gặp gỡ nhau, chưa từng biết nhau, nhưng sau cuối lại về sống chung một nhà, cùng lo một nỗi lo, tình cảm là thứ chưa bao giờ có chiến lược đến và đi lúc nào cả ”

CHƯƠNG 1: GẶP MẶT KHÔNG ẤN TƯỢNG
Đồng hồ báo thức vang lên trong sự không hy vọng, nhưng dù sao hôm nay cũng là thứ 6, là ngày yêu mến nhất trong tuần của mình, ngày bữa nay nữa thôi, mai sẽ là ngày cuối tuần ngủ nướng.
Đến công ty với một gói xôi xéo cùng tâm cảnh hào hứng, công tác đầu tiên của ngày sẽ là mở máy tính, check mail trước tiên để xem tình hình công việc trong ngày, bữa nay chắc sẽ khá là một ngày thư thả rang đây vì chưa thấy mail nào quan trọng. Vừa ăn gói xôi vừa đăng nhập skype, thay đổi hiện trạng skype đã nào, cho ngày nhanh hết. “Thứ 6 máu cháy về tim” – Đó là hiện trạng skype vừa được cập nhật. Ngay tức thời thấy skype sáng lên
Anh Lâm – Phòng kỹ thuật nhảy đầm vô
- “chảy về tim ai em ơi, chảy về tim anh nè, tim anh đang bị thiếu máu
- Nhưng lực lượng máu của anh không phù hợp anh ơi, nhận là chết đó
- Phòng anh có mấy thằng đẹp zai lắm, chắc máu em chỉ thích hợp với mấy thằng đẹp zai chứ gì
- Kakaka, anh nói đúng quá ạ, nhưng mấy anh ấy lại không chịu nhận anh ơi, buồn quá
- Mấy thằng này chắc có yếu tố rồi em ạ, để anh bảo chúng nó cuối tuần đi khám xem sao
- Chắc để em đi khám em trước, xem có bị sao không, mà chẳng ai ngó tới vậy, huhuhu.
- Anh gửi tài liệu qua email rồi nhé, nhớ chuyển cho khách hàng trong sạch nay nha em.
- Okie anh, đang rỉ tai trai đẹp, thì lại tài liệu, anh đúng là con người của công việc.
- Em cảm thông, sếp đang hỏi. Kakaka
chậm triển khai vẫn là các cuộc hội thoại về công tác của chúng tôi vẫn thường xen lẫn những câu truyện vui trong đó.
Tôi tên Linh, khiến cho viên chức phòng dự án cho một công ti xây đắp, công việc hàng ngày của tôi là giao nhận các tài liệu giữa các đối tác can dự để dịch vụ kiến thiết các công trình.
Sau khi giải quyết một số các công tác cơ bản xong xuôi, tôi tự thưởng cho mình một vài giây thư giãn đó là xem facebook, văn phòng làm cho việc của tôi khá là thoải mái, sếp luôn đặt hiệu quả công tác lên hàng đầu, chứ chẳng hề là thời gian làm cho việc, cho nên, sau khi chấm dứt công tác, chúng tôi vẫn hay làm cho việc riêng. Đang xem mấy cái báo chí lá cải được đăng lên facebook và một số hình ảnh khoe khoang của đám bạn thì có tin nhắn của chị gái gửi đến.
“Mẹ bé nhỏ đấy, mai cuối tuần không bận thì về thăm mẹ và giúp bố nhé”
Vội gọi lại cho chị gái thì chị bảo “sáng đi làm cho đi qua nhà thì thấy mẹ nhỏ, cũng chưa biết chi tiết ra sao”
Buổi chiều sau khi kết thúc công tác, tôi xin phép sếp về sớm 30 phút để kịp ra tiệm tạm hóa về quê. Quê tôi ở Hà Nam và tôi làm cho việc tại Hà Nội, vừa về tới nhà thì bố đã nói “may quá, con về động viên mẹ, chứ mẹ nhỏ tuổi chẳng chịu thưởng thức gì”
Sau khi thăm hỏi khích lệ thì được biết mẹ bé bỏng là vì “suy nhược thân thể, do lo nghĩ đa dạng quá” – Chắc là chuyện làm cho ăn của ba má đây mà, ba má tôi có 1 cửa hàng buôn bán bé nhỏ kiểu dáng thị trấn, sắm sửa những đồ điện, ống nước, thành ra cuộc sống của tôi từ ngày bé đến giờ cũng gọi là toàn diện.
Buổi tối sau khi ăn cơm chấm dứt, nhà chị gái tôi cũng qua chơi, chị tôi khiến cho giáo viên cấp 2 cho 1 trường gần nhà và lấy chồng rất gần nhà mẹ đẻ, nên ngày nào chị cũng vận động nhiều lần. Thấy người nào cũng ngồi tham gia bàn như là sẵn sàng có cuộc họp mái nhà diễn ra, trong đầu tôi đã nghi nghi có sự chẳng lành, lấy cớ chuồn cho lẹ, thì mẹ báo cáo.
“Linh- ngồi đây nghe mẹ nói”
- Dạ, chuyện gì vậy mẹ
- Cứ ngồi yên ổn, chuyện cần thiết
Chắc cần thiết lại chuyện chồng con đây mà, sao số tôi nó hẩm hiu thế, mới có 29 cái tuổi xuân mà suốt ngày ba má cứ bắt lấy chồng là sao, thằng Quân, thằng Tuấn học cùng tôi cũng đã lấy bà xã đâu, sao bố mẹ nó có lo đâu nhỉ?
- Con biết mẹ gầy tại sao không
- Dạ, do suy nhược cơ thể ạ
- ừ, hư nhược vì nghĩ suy rộng rãi quá, mẹ suy nghĩ xem bao giờ con mới lấy chồng để bố mẹ đỡ rát mặt với láng giềng, 29 tuổi rồi chứ có phải là 19 đâu, bằng tuổi ấy mẹ có 2 chúng mày rồi, mẹ sinh con ra có ăn, có học, cũng đâu tới nỗi nào…..
Không cần nghe tôi cũng biết đoạn kết, vì cái bài này tôi học thuộc lòng trong khoảng khi còn 24,25tuổi cơ, bây giờ 3,4 năm ngoái mà mẹ tôi vẫn chỉ có thế, chắc ngày xưa đi học mẹ học văn cũng kém, nên chẳng thông minh gì cả, cứ học thuộc như là thuộc văn mẫu ấy. Mẹ đang thao thao bất tuyệt thì tôi thấy dừng lại khổ cực rồi bảo
- Chẳng lẽ con định ở vậy hả con
Bố tôi là người rất ít nói, nhưng vì cái nhân tố chồng con của tôi, chắc cũng quá sức chịu đựng của bố, nên bữa nay bố tự dưng phát biểu theo kiểu cổ vũ mẹ, nhưng là hờn giận vu vơ
- Chắc trong khoảng mai trở đi, hiền thê chồng chính mình ra tuyến đường thì nên đi theo tuyến phố trong ngõ, đừng đi tuyến phố chính, không thôn xóm lại xì xào, nhà mình có con gái ế.
Nghe thấy thế tôi phản bác ngay
- Sao lại ế ạ, con chưa lấy chứ không hề con không lấy chồng
- Thế bao giờ cô với định lấy cho chúng tôi nhờ, bao giờ cô dẫn ng yêu về ra mắt chúng tôi (chắc bức xúc quá nên mẹ đổi mới cách thức xưng hô luôn)
- Bao phủ giờ có thì con dẫn ạ, giờ vẫn chưa có ạ, tôi cười nham nhở
- Chưa có đúng không – bố tôi hỏi ngược lại
- Chúng tôi không thể đợi được nữa, chúng tôi cho cô cái quyền tự quyết định mấy năm nay rồi, bây chừ cô không làm được thì để chúng tôi làm. Tương lai, nhà sẽ có khách, ba má ưng 1 cậu con nhà chưng Toàn thị trấn bên, bởi vậy mai sẽ là buổi chạm mặt mặt của 2 đứa và tiến tới hôn nhân luôn.
- Biết người ta thế nào mà đã tiến tới hôn nhân ạ, con không đồng ý đâu – tôi gượng nhẹ lại
- Mẹ, mẹ khiến cho sao thế - đó là tiếng của chị gái tôi, cả nhà xúm tham gia mẹ tôi, vì thấy mẹ trong trạng thái muốn chết giả bất tỉnh, sau một lúc xoa dầu gió, bấm huyệt mẹ tôi cũng tỉnh lại. tôi thì ngồi bần thần một mình với bộ dạng hồn một nơi và xác một nơi, thấy mẹ tương tự tôi cũng không dám nói gì thêm. Không khí trong nhà ngột ngạt thì may quá câu chuyện của bi khiến cả nhà đỡ bao tay phần nào
- Bi bảo “ bi có người yêu rồi đó” làm cho cả nhà phá lên cười, Bi – cháu tôi mới có 4 tuổi mà đã có bạn gái, hỏi ra mới hay là hôm nay Phương Anh xinh gái tặng bi bức tranh bông hoa nên được coi là bạn gái của Bi, câu truyện của Bi làm cả nhà vui mắt trở lại, tôi cũng chẳng dám nói gì thêm, đành khích lệ phiên bản thân “ cứ chạm mặt xem sao, ba má nói thế chứ nếu như chính mình không đồng ý cũng chẳng ép đâu”
Buổi gặp gỡ diễn ra trong không khí vui vẻ với công chúng trong gia đình tôi đương nhiên là trừ tôi, anh chàng được cha mẹ tôi trưng bày hóa ra là bạn học của anh rể tôi tên là Tùng, hiện đang làm mướn an tại Hòa Bình, năm nay đã 32 tuổi và cũng đang thuộc tham gia diện ế, bị mái ấm ép lấy cung phi. Tuyệt vời thuở đầu của tôi về anh ta là chẳng có gì để tuyệt hảo, một người đen, cao , ốm, người gì mà có vẻ mỏng manh, trông yếu ớt thế kia thì kiểm soát an ninh được ai, ế là đúng rồi. Đang miên man trong muôn nghìn lý bởi vì sao anh ta lại bị ế thì tôi bị Bi nhắc nhở “ Út Linh, bà bảo út đi gọt hoa quả kìa”, vâng, dạ và chuồn cho lẹ, may quá. Kết thúc buổi nói chuyện mẹ tôi hỏi
- “con thấy Tùng thế nào
- Con ạ, thấy thế nào là thế nào hả mẹ
- Tức là có hợp ý con không ?
- Không ạ, con thấy không vừa ạ
- Bản thân ơi, thuốc của tôi đâu ấy nhỉ, giúp tôi với, nghe đâu là tôi lại tụt huyết áp hay sao ấy
- Sao mẹ cứ như thế nhỉ? Cứ lôi chuyện nhỏ dại đau ra dọa con vậy
Đột nhiên mẹ tôi quỵ xuống, tôi hốt hoảng, hóa ra không hề dọa à. Anh chị xúm lại mẹ tôi, sau đó thì tôi đã có buổi nói chuyện riêng với bố, cái kết của buổi thủ thỉ thì chắc khách hàng nào cũng nhân thức, tôi sẽ phải lấy Tùng, và đám cưới sẽ được diễn ra rất với tốc độ cao vì cả 2 nhà đã lên lịch rồi chớ thây tôi có đồng ý hay không. Cuộc đời tôi xem như là chấm hết từ đây rồi.

CHƯƠNG 2: HẸN HÒ NHẠT NHẼO
Với cái tính ngang bướng của tôi, thì chuyện bố mẹ bắt đi lấy chồng cũng chẳng có gì để mà phải khóc, phải sướt mướt như các hero trong câu chuyện bị ép duyên, tôi thì vẫn nhôm nhoam, vẫn ăn ngủ tầm thường và nhịn nhường như yếu tố đó chẳng có gì ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của tôi. Tôi nghĩ bụng, ví như anh ta ưng ý thì tôi cũng ưng ý , cứ thử xem sao, hắn làm cho được tôi cũng khiến được. Nhưng bỗng dưng tôi thấy ghét hắn, vì sao hắn lại hài lòng sự bố trí của bác mẹ như thế chứ, nếu hắn không ưng ý thì tôi cũng chẳng bị ép thế này. Tôi thề nếu chuyện này xong xuôi như sự sắp đặt của bác mẹ tôi thì tôi sẽ cho hắn nếm mùi đau khổ vì phải trả giá cho tuổi xuân của tôi bị hắn lấy mất.
Quay quay về Thủ đô với công tác tôi cũng quên thôi việc lấy chồng, vẫn công việc, những câu nói đùa hàng ngày. Đang ngồi khiến cho việc thì laptop bàn kêu lên
- Alo, Linh hả, khỏe chứ em
- Yếu lắm anh Văn ạ, anh tậu con đường sữa tới thăm em đi
- Xời, mới thấy ăn gói xôi to tướng sáng nay xong xuôi, mà giờ đã yếu rồi à
- Em ăn để cố gắng lấy lại người ấy anh, mà chưa lấy được mấy
- Chưa được mấy là cũng được ít rồi xuống lễ tân đi, bên tổ chức kinh doanh X có người sang giao tài liệu cho em kìa, phổ biến đó, cố gắng lên
- Èo, cứ tưởng đon đả em thật lòng. Okie, em xuống luôn
Vừa bê được cỗ ván tài liệu lên đến nơi, máy tính bảng báo có tin nhắn đến.
“ Anh đang ở hà nội, tối em có nhàn hạ chính mình chạm mặt nhau được không? Anh Tùng”
Sao hắn lại có số của bản thân mình nhỉ? Chắc là xin của anh rể chính mình đây, không tư vấn, phải kiêu tí, chứ dễ ợt quá lại tưởng chính mình vồn vập, hơn nữa bản thân mình cũng đang ghét hắn, không muốn chạm chán, mong cho hắn ghét chính mình luôn, đỡ phải lấy nhau.
- Đang nghĩ suy gì đấy em Linh? Tiếng chị Hương bàn kế bên vang lên
- Suy nghĩ xem công ti còn trai nào chưa cung phi mà có kĩ năng thích em không chị
- Em thuộc tham gia dạng trai thấy là chạy rồi, nên đừng mơ mòng nữa em ơi
- Không thể chạy được với em chị ạ, em dự định cuối th.á.n.g này sẽ đi lên vùng núi bóng gió tìm bùa dụ trai chị ạ
Cả khu vực chỗ tôi lại được dịp giải trí mỗi người thêm vào một câu
- Linh là trai sợ, chứ ko phải sợ trai à
- Linh ơi, anh nói thật là anh rất thích em, nhưng anh sợ bà xã anh, nên không dám tiến tới với em
Đang vui mắt thì sếp đi qua, câu chuyện mới dừng tại đây. Tôi cũng tiếp diễn khiến việc mà quên luôn tin nhắn vừa rồi.
Vừa uể oải đi khiến cho về mở cửa bước tham gia phòng thì có laptop, số lạ
- Alo ạ
- Linh à
- Dạ, vâng ạ, xin lỗi ai đó ạ
- Anh Tùng
Trời, tôi cũng nghi nghi rồi, sao ngu thế lại bắt máy không nhân thức nữa tôi tự sỉ vả bản thân mình nhưng vẫn giả vờ vui mắt
- Em nghe anh Tùng ơi
- Chiều anh gửi tin nhắn mà chắc em không chiếm được, không thấy em giải đáp
- Dạ, em không thấy tin nào ạ - Nói dối không chớp mắt
- Em đi làm cho về chưa?
- Vừa về anh – Chẳng lẽ lại bảo chưa, thì nói dối đa dạng quá
- Em có từ từ không, anh đang ở hà nội, anh đi huấn luyện, đồng đội chính mình đi ăn tối được không
- Được ạ - có ăn là đi luôn, đỡ phải nấu
Trong đầu tôi nghĩ ngay phải hành hạ hắn cho hắn sợ mà bỏ cái yêu cầu lấy tôi đi mới được
- Nhưng anh đang ở đâu ạ, em ở khu Yên Hòa, Cầu Giấy, anh qua đây ăn nhé.
- ừ em. Em nhắn liên hệ rồi anh qua nhé
Tôi cứ tưởng hắn phải bức xúc thế nào chứ, đàn ông mà ai bảo gì cũng nghe à.
Nhắn tin cho hắn hoàn thành, tôi vào nghỉ dưỡng và tắm cái đã, để hắn đợi cho bõ ghét
Tắm xong rồi đi bộ ra chỗ hứa chạm chán, nhìn trước nhìn sau chưa thấy hắn đâu cả, hóa ra mình là người phải đợi à. Mua một chỗ ngồi và nghĩ suy Quả này mà hắn cho leo cây thì nhục mặt đang nghĩ suy với thái độ hậm hực thì thấy hắn chạy tới xin lỗi tất tả
- xin lỗi em, anh tới trễ, các con phố tắc quá
Tắc cái gì, nguyên nhân to hơn mục đích, đúng là khéo quá đi
- dạ vâng, không sao em cũng mới đến ạ
- Em gọi món chưa
- Dạ chưa, anh gọi đi, anh là người thanh toán mà
Phải chính trực thế, cho hắn nhân thức bản thân mình là người thực dụng chủ nghĩa, thấy chị gái bảo nhà hắn có nhân tố kiện mà, sao phải nghĩ
- ừ, anh trả, nhưng em gọi đi, anh chưa ăn cái này bao giờ nên không nhân thức gọi gì
Đã thế thì bà gọi cho đã, chẳng mấy khi được ăn chùa…hehehe
- chị ơi, cho em gọi món ạ
Tôi cắm mặt vào ăn mà chẳng thèm hỏi hắn thế nào, mà cũng tỏ vẻ bận ăn để khỏi phải nói chuyện, vì cũng chẳng nhân thức thì thầm gì. Đang ăn thì hắn hỏi vài câu xem như phường giao
- Em ở mới đây à, em đi gì đến đây, món này em hay ăn à….. đại loại như thế, tôi cũng sẽ giải đáp đúng nội dung hắn hỏi chứ không nói gì thêm. Đến lúc ra về, lúc này tôi mới chú ý, hắn còn mặc nguyên cả quần xanh công an, áo trắng tới đây. Chắc để khoe đây mà, kệ chẳng liên quan tới tôi. Hắn ngỏ ý muốn đưa tôi về nhà, đã trót ăn tối hắn mời, nên tôi nghĩ cũng phải mời lại hắn cái gì đó cho nó vô tư, tôi mời hắn đi uống cà phê ở gần nhà, coi như hắn đưa tôi về luôn. Chấm dứt buổi hứa hò nhạt nhẽo cũng là 10h đêm, hắn tiễn tôi đến cổng nhà trọ. Sau khi tham gia phòng tiến công răng rửa mặt và nằm lên chiếc giường mếm mộ, tôi suy nghĩ lại liệu mình có quá đáng lắm không, vì tôi thấy hắn tiễn tôi về đi bộ cùng tôi mà, không thấy có phương tiện gì đi lại, mà hắn cũng đâu làm việc tại đây, không biết hắn ở đâu nữa, cơ mà kệ đi, tôi đang cố tình để cho hắn ghét mà, đang đọc câu truyện ngôn tình trung quốc “hóa ra anh vẫn ở đây” của tác giả “ Tân Di Ổ” tới đoạn Trình Tranh tới trường gặp mặt Tô Vận Cẩm sau khi nghe thấy cô khóc trong điện thoại, tôi cũng ước bản thân có được một người như thế đon đả, đang mông lung trong nghĩ suy thì điện thoại báo có tin nhắn
- Anh về tới đơn vị rồi nhé, em ngủ chưa?
Cũng hơi áy náy vì việc vô tâm vừa rồi tôi nhắn tin lại
- Em đang sẵn sàng đi ngủ, đơn vị anh ở đâu vậy ?
- Công ty anh ở huyện hoàng mai, chiều mai huấn luyện kết thúc thì anh về luôn hòa bình
- Vậy à, ở đây chắc anh cũng không quen, nên về luôn cho đỡ ai oán ạ.
Tôi cố tình nói thế để hắn ta về luôn đi, đỡ làm phiền tôi.
- Ừ, vậy thôi muộn rồi chúc em ngủ ngon nhé. Hứa hẹn chạm chán em vào dịp khác
Tôi định trả lời lại là “ tôi chẳng muốn chạm chán anh đâu, nên đừng hứa hẹn thời điểm nào nữa”. Nhưng vì phép lịch sự, tôi phải lấy hết bộ mặt ngọt ngào của tôi ra nhắn lại
- Anh cũng ngủ ngon ạ, pp anh
Kết thúc buổi chạm chán, anh mời tôi ăn tối, tôi mời anh cà phê, thực tiễn ra thì tiền ăn chắc gấp chục lần tiền cà phê, nhưng thôi, xem như là hòa, không khách hàng nào nợ người nào gì nhé. Tôi tham khảo 1 đoạn truyện “hóa ra anh vẫn ở đây” rồi đi ngủ, chẳng hề nghĩ suy gì thêm

CHƯƠNG 3: DẠM NGÕ

Cả mấy tuần sau cũng không thấy hắn ta liên lạc gì, cũng có lúc tôi nghĩ tới hắn nhưng với suy nghĩ, chắc hắn bỏ cuộc rồi, mừng thế. Nhân lực kiện ăn mừng tôi phải nghỉ giải lao một số khoảnh khắc và tìm vui cho cả phòng bằng một câu tiếu lâm nào đó, để lấy lại tinh thần làm cho việc. Tôi quay sang bảo anh Việt ngồi đối diện, và cố ý nói to cho mọi người nghe thấy.
- Anh Việt ơi, dạo này em bi đát quá, em hỏi anh xíu được không, chuyện tình cảm
Nghe thấy thế cả phòng tôi đều đổi hướng nhìn về phía chúng tôi
- Sao thế em, yêu rồi à – Anh Việt báo cáo
- Dạ, không anh, em hỏi anh là giả dụ có phổ thông người thích quá thì làm cho sao ạ, em đẹp quá, nên khổ thế đó, mà anh cũng được coi là đẹp nên chắc anh nắm bắt em
Cả phòng tôi phá lên cười, mấy anh trai chưa hoàng hậu thì lắc đầu chán ngấy, mấy anh có cung phi rồi thì có vẻ mạnh mẽ hơn
- Em đẹp kiểu gì Linh ơi, kiểu đẹp hoang dã hay tàn bạo hả em
Khách hàng nào cũng biết tôi là người luôn cho bản thân bận rộn bệnh hoang tưởng để khiến cho trò cười cho cả phòng, nên những câu nói đó không có gì xa lạ cả. Khách hàng nào cũng vui tươi, tôi lại được thời điểm thể hiện cái điệu cười kinh dị của mình đến rách cả miệng, thế là ý thức khiến việc lại tốt lên.
Buổi tối vừa rửa bát hoàn thành thì có laptop mẹ gọi, mẹ bảo cuối tuần phải về vì có việc quan trọng, tôi biết thừa việc quan trọng của mẹ là gì, nhưng mong rằng hắn sẽ nói với cha mẹ hắn về tôi xấu xa thế nào, là tôi sẽ không bị ép lấy chồng nữa.
Cuối tuần về theo lịch của mẹ, thật là sét tiến công ngang tai, mẹ tôi nói ngày mai tốt ngày nhà trai sang gọi có lễ dạm ngõ. (dạm ngõ là việc 2 mái nhà sang nói chuyện người lớn với nhau để đôi bạn teen được công nhận là đang khám phá nhau để tiến đến hôn nhân)
Cái gì vậy là hắn đang định báo thù tôi à, trong phút chốc đang hậm hực tôi không ngần ngại mà nhấc máy tính bảng gọi cho hắn
- Alo, Linh à
- Anh khiến sao vậy, anh đang tính làm cho cái gì vậy
- Em nói cái gì anh không nắm bắt
- Anh đừng giả vờ nữa có được không
- Chuyện gì thế em
- Anh thích tôi đến thế sao, anh đừng nói với tôi là tình ái sét tiến công nhé, tôi không tin đâu, còn ví như anh thích thì tôi cũng sẽ tuân theo ý của anh, để xem khách hàng nào sẽ là người thua cuộc trước.
Tôi quắp máy tính bảng đến cái rụp, ngồi để tĩnh tâm lại, đi qua phòng khách tôi thấy anh rể đang thủ thỉ điện thoại với ai đó, tôi đoán đó là hắn vì tôi thấy anh rể nói gì đó liên quan tới tôi. Đã thế tôi cũng sẽ đồng ý để xem hắn muốn gì ở tôi.
Sáng sớm vừa ngủ dậy mẹ tôi đã nói bữa nay tôi phải ăn mặc đẹp và điểm trang vì đầu giờ chiều nhà hắn sẽ sang, nhưng tôi cũng bướng không vừa, tôi ôm đồm lại mẹ
- Mẹ, con không mang quần áo đẹp về, con để trên thị trấn hết rồi
- Không sao con gái, mẹ mua cho con rồi ra. Rồi mẹ đưa ra một chiếc váy màu xanh dương dịu dàng, mẹ thật là lường trước cảnh huống, nhưng tôi cũng chưa thôi
- Mẹ, nhưng con không mang đồ make up về
- Không sao, dùng nhất thời của chị con cũng được
Tôi muốn quay lên thị trấn ngay lúc này mất. Mọi chuyện trong khoảng ngày tôi lớn tôi biết đến giờ, mẹ là người có quyền lực nhất ở nhà, chuyện gì mẹ đã quyết sẽ không đổi mới được, càng nghĩ tôi lại ghét hắn một cách thức kinh điển, theo kiểu không có bạn nào để trút thì tôi trút hết tham gia hắn cho đỡ điên.
Tầm 1h30 chiều nhà tôi đã toàn diện có một số người ông bà lớn tuổi là họ hàng của mái ấm tôi và một số cô dì chú bác bỏ 2 bên, dạm ngõ thôi mà, có cần phải trọng thể thế không, chắc tiễn được gái ế, nên người nào cũng có vẻ phấn khởi cười nói rôm rả. Nhất là bố mẹ tôi, cười nói thể hiện hết ra mặt.
Đúng 2h thì nhà trai tới, hắn cũng xuất hiện, trông bữa nay hắn ranh ma hơn hôm gặp mặt ở hà nội, nhưng tôi cũng chẳng đon đả, mặt tôi xị ra khách hàng nào cũng kiếm được thấy, hắn đi kế bên tôi như kiểu thân thiện lắm ý, rồi liên tục nhắc nhở, “em vui lên một tẹo thôi”, mẹ tôi thì liên tục giảng nghĩa “cháu dạo này sức khỏe hơi kém tí ạ” Chẳng biết dân chúng nghĩ cái câu “cháu dạo này sức khỏe hơi kém tí ạ” thế nào mặc cả nhà trai xầm xì bàn chuyện to nhỏ tuổi gì ấy, rồi cười cười nhìn hai chúng tôi, thật là sao bất chợt thế cục mình lại rơi vào cái hoàn cảnh mà chỉ thấy trong truyện mới có thôi vậy.
Ngồi được một lúc thì thây mặt họ nhà trai đứng lên phát biểu, lúc đó tai tôi ù đi mất rồi, nên chẳng nghe rõ là cụ nói cái gì nữa chỉ nhân thức là lễ ăn hỏi, xin dâu gì gì ấy, tôi bất tỉnh luôn tại đó vì nghe phải tin dữ, rồi tôi cũng chẳng biết xong xuôi buổi dạm ngõ ấy ra sao nữa, chỉ biết là khi tôi tỉnh dậy thì thấy hắn đang ngồi trong phòng tôi đọc sách của tôi.
- Sao anh lại ở đây
- Mẹ em bảo anh ở đây coi em
- Chuyện gì xảy ra vậy
- Em bị ngất xỉu trong lúc 2 mái ấm đang nói chuyện
Tôi dần tinh thần được chuyện gì đang xảy ra, tôi vùng dậy
- Anh đang khiến cho cái quái gì vậy
- Em vừa bị ngất mà sao giờ lại dữ vậy
- Tôi hỏi anh đang khiến cho cái quái gì
- Là sao hả em
- Cưới nhau á, thậm chí tôi còn chưa nhân thức nhà anh ở đâu, anh khiến cho gì và loài người anh ra sao, mà lại cưới với xin
- Nhà anh thì có khó khăn gì đâu em, mai anh đưa em qua, còn công việc thì em nhân thức rồi mà
- Thế anh có biết tôi là con người thế nào không mà lấy tôi
Cuộc thì thầm của tôi bị cách biệt vì mẹ tôi vào gọi 2 đứa xuống ăn cơm, vì không muốn mẹ lại bít tất tay rồi bé xíu ra đó, tôi giả vờ vui mừng cho mẹ đỡ nghĩ suy.
- Vâng, mẹ xuống trước đi, chúng con xuống luôn đây ạ
Bữa cơm chỉ mình tôi bi thiết, còn người nào cũng vui, hắn cũng vậy, hắn có cạ là anh rể tôi, nên tha hồ chén chú chén anh còn tôi ăn cho xong để chuồn cho lẹ. Đang ăn thì mẹ bảo, 2 đứa sắp xếp rồi đi đạt yêu cầu nha, đời nào lại bất tỉnh nhân sự lần nữa, muốn ngất quá mà không sao bất tỉnh nhân sự được, hắn thì vâng vâng, dạ dạ, nhìn mà ngứa cả mắt.
CHƯƠNG 4: ĐẾN NƯỚC NÀY THÌ PHẢI CƯỚI THÔI, BIẾT LÀM GÌ BÂY GIỜ

Chẳng nắm bắt sau cái hôm thủ thỉ người lớn và tôi bị bất tỉnh ấy, chẳng nắm bắt dân chúng đồn đoán kiểu gì mà hàng ngày tôi nhận được phần lớn cuộc gọi về việc “sức khỏe bà bầu” chuyện gì đang xảy ra vậy, sao tôi chẳng hiểu gì hết. Đang trong lúc rối bời thì hắn gọi điện tới
- Em nhân thức chuyện gì chưa
- Chuyện gì là chuyện gì
- Cái hôm em bị bất tỉnh đó, chẳng nhân thức khách hàng nào nói gì mà hiện giờ mẹ anh cứ hỏi em có bầu à
- Thế anh giải đáp sao
- Anh bảo vâng ạ
- Cái quái gì vậy, tôi có bầu thật đó, nhưng nó ko phải con anh, anh cũng vâng à
Tôi nói hơi to, nên cả phòng quay sang nhìn tôi, tôi mắc cỡ quá, chết rồi, lần này lại đến tổ chức kinh doanh mất rồi, căn vặn volume tí hon xuống cúi gằm mặt xuống bàn tôi nói
- Thế anh tính chuyện này sao
- Thì cứ như ý tưởnrg chứ sao
- Chiến lược là sao
- Anh đang xin mấy thủ tục ở công ty, lúc nào xin chấm dứt mình sẽ đi đạt yêu cầu
Ôi tôi chết mất, cái kiểu quái gì đây, đầu tôi muốn nổ tung ngay lúc này, sao hàng loạt chuyện tai bay vạ gió đổ lên đầu tôi cùng một lúc vậy. Chắc phải đi chùa để giải xui mất, chưa kịp ngấc lên chị Hương kế bên đã hỏi.
- Chuyện gì vậy Linh? Khách hàng nào có bầu cơ?
Biết giải nghĩa sao đây, vội lấy lại tinh thần tôi giải đáp
- Không khách hàng nào chị ạ, bạn em nó thì thầm đùa ấy mà
Sáng nay đi làm sao thấy công chúng cứ nhìn nhìn bản thân mình, chẳng lẽ áo quần hay mặt bản thân bị khiến cho sao à. Lại chuyện gì đây, lạy hồn cho nhanh qua th.á.n.g này sao lắm chuyện đen đủi thế.
Vừa đăng nhập skype thì thấy em Thương – Phòng kế toán dancing vô
- Chị Linh, dạo này chị có chuyện gì vậy
- Sao thế em, chị có chuyện gì đâu
- Thật không?
- Thật
- Chị đừng nói láo nữa, cả công ty chính mình nói ầm lên rồi kìa
- Nói gì
- Chuyện chị có bầu ấy, em là người biết sau cuối ấy
Trời ạ, miếng bánh mì đang ăn dở không nuốt trôi được nữa. Ai mà đi nói lăng nhăng thế nhỉ? Bây chừ nhân thức sống sao đây, ở quê không được, công ty không dứt, sao mà lắm bi thiết thế. Giả vờ đau bụng và xin sếp nghỉ buổi chiều để nghĩ lại những gì đã xảy ra. Sếp đồng ý luôn còn tặng thêm 1 câu “chắc từ giờ em sẽ xin nghỉ nhiều ấy nhỉ, người nào có em bé xíu cũng phải mất một số năm bận rộn”
Đích thực bản thân cũng không nhân thức chuyện gì đang xảy ra nữa, hỗn độn quá, sau khi nghĩ đi nghĩ lại thì chính mình chốt lại được là “đã đến nước này thì phải cưới thôi, chứ biết khiến sao hiện giờ, không cưới cũng không thể sống yên ổn được”
Nhấc điện thoại gọi cho hắn với tuyên bố hùng hồn chắc hắn bên kia cũng phải mất mấy giây mới nắm bắt ra nhân tố
- Anh xin mấy hồ sơ đó với tốc độ cao lên còn đi đăng ký, chụp ảnh cưới, buôn bán đồ cưới nữa, phổ biến việc lắm
Thế là thế cuộc đơn độc của tôi đã chính thức hoàn thành ngay sau khi tôi kết thúc câu nói đó.

CHƯƠNG 5: KHI HAI TA VỀ CHUNG MỘT NHÀ

Mọi thứ sẵn sàng cho lễ cưới được diễn ra một cách thức nhanh lẹ, và đương nhiên lễ cưới cũng với tốc độ cao tới, cái tin tôi lấy chồng có vẻ là khá bất thần với đại chúng, tôi liên tục được các tin nhắn, các cuộc laptop, vừa hỏi thăm vừa chúc mừng, fb thì quá trời người chúc mừng vui vẻ đôi chim cánh cụt.
Trước khi diễn ra đám cưới, hắn có đưa tôi về nhà hắn 1 lần, đó là hôm đi tậu giường tủ…nhà hắn có vẻ cũng có vấn đề kiện, ba má gia giáo, có 2 đồng đội trai, hắn khiến cho anh còn 1 em còn đang đi học đại học, mẹ chồng có vẻ quý hóa tôi, chẳng biết vì bà nghĩ tôi có bầu hay là quý tôi nữa không nhân thức, mặc dầu tôi đã bắt hắn phải nói rõ với bà, bà rất hòa đồng và thân thương.
Đám cưới sau cuối cũng diễn ra, công ti tôi cũng về dự, mấy anh chưa hậu phi thì liên mồm nói là “ may quá bản thân mình không phải lấy em Linh”, mấy anh có hiền thê thì bảo “ Linh đi lấy chồng rồi, không biết phải yêu khách hàng nào nữa đây” chính vì có những câu nói đùa của dân chúng mà tôi đỡ ủ rủ u sầu, hơn nữa còn cười thả ga, khiến dân chúng lầm tưởng tôi vui vẻ lắm.
Cả ngày mỏi mệt vì phải đứng tiếp khách, giả vờ cười cười nói nói, tôi thậm chỉ mong nó với tốc độ cao hoàn thành để được nằm lên cái giường mếm mộ. Sau cùng thì mong ước cũng được chấp hành, sau khi quang khách ra về hết mẹ chồng tôi dẫn tôi tham gia phòng và chúc cung phi chồng tôi vui vẻ, bà bảo tôi cứ từ từ thay áo quần tắm rửa rồi xuống ăn tối, 1 lúc sau thì hắn tham gia, tôi vẫn đang nằm ở giường với cái váy cưới to xụ, thấy tôi hắn cười lôm nhôm
- Em muốn mình tân hôn luôn à
- Tôi bật dậy ngay, anh dám động vào tôi thì đừng có trách tôi ác độc
Rồi tôi định đi tậu áo quần để đi tắm thì hắn ngăn chặn
- Nếu tôi động vào thì em định khiến cho gì tôi
- Tôi sẽ hét lên cho mọi người nghe thấy
- Haha
Hắn cười vang có vẻ thích chí
- Em hét lên người ta lại tưởng em s.u.n.g s.ư.ớ.n.g ấy chứ
Hóa ra đây mới là gương mặt thật của hắn, tôi cứ tưởng hắn hiền hậu, ít nói mà lại vừa cưới ngừng hắn đã lộ nguyên hình.
Tôi không thèm trả treo với hắn, vì tôi biết đây là nhà hắn, tôi sẽ không được ai bảo vệ ở đây, tôi đi tham gia nhà tắm sau khi tắm hoàn thành tẩy toàn cục son phấn trên người tôi bước ra thì thấy hắn cũng đang lấy máy sấy, hắn cũng vừa tắm xong xuôi, rồi hắn bảo
- Em sấy tóc đi, rồi xuống ăn cơm không mọi người đợi
- Không dám, đừng tốt chợt xuất với tôi
Hắn cũng không nói gì cả, đặt máy sấy xuống bàn điểm trang một mai chiếc ghế cạnh lan can ngồi, tôi thấy thế cũng chẳng nói gì thêm mà cũng tự đi sấy tóc cho với tốc độ cao, bữa nay quá mỏi mệt rồi, chẳng còn hơi đâu mà gượng nhẹ nhau với hắn nữa.
Chờ tôi sấy tóc ngừng hắn nói
- Xuống ăn cơm thôi em, cả nhà đang đợi
Tôi đi theo hắn ngoan ngoãn đúng như dâu mới về nhà chồng, thậm chí cả bữa cơm tôi cũng cúi mặt xuống ăn mà chẳng dám ngước đầu lên, tôi chỉ sợ người nào nhìn thấy tôi thì ngại lắm, bữa tối cũng phải tới tầm 4,5 mâm gì đó, toàn là người nhà bên nhà hắn, tôi thấy chính mình lạc lõng ở đây. Đang ăn cơm thì cô em họ bên chồng hỏi (thực ra tôi cũng chẳng biết em ấy là ai, nhưng ăn cơm ở nhà chồng tôi thì tôi nghĩ đó là anh em họ, gọi tôi bằng chị thì tôi nghĩ đó là em)
- Chị Linh, thế anh chị có đi tuần tuần trăng mật ở đâu không?
Hic, người ta đi lấy chồng thì vui vẻ, chứ tôi đây đi lấy chồng chỉ mong sao đám cưới diễn ra nhanh lẹ rồi người nào lại khiến việc ấy thôi, chưa bao giờ nghĩ bản thân mình sẽ đi tuần trăng mật cả, tôi nỗ lực gượng gập cười và phấn kích tư vấn
- Anh, chị chưa dự kiến đi đâu em ạ, đợt này nhiều việc quá, chắc để mấy hôm nữa với đi
- Đi Đà Lạt ấy chị ạ, em thấy khách hàng nào cũng khen ở đó mộng mơ
- Vậy à, để về chị bảo anh
Xong xuôi buổi tối bằng việc rửa phần đông bát đ.ĩa, may quá có mấy cô em họ rất biết nhân tố, các em đều tự giác ăn uống quét dọn, vừa khiến cho vừa cười nói rôm rả, chúng coi tôi như người nhà quen ấy, chứ cái cảnh khiến dâu mà thui thủi một bản thân thì chắc tôi chết.
Thu vén xong cũng khá là muộn, cả nhà tôi bữa nay cũng đã mệt nên đều đi ngủ sớm, tôi lên phòng thì thấy hắn đã đang nằm trên giường, chẳng khách hàng nào nói với ai câu nào, tôi cũng đi tiến công răng rửa mặt rồi ra ghế nằm, hắn nhân thức chắc tôi sẽ không ngủ cùng hắn, nhưng mà vẫn tỏ vẻ thơ ngây lắm.
- Muộn rồi đi ngủ thôi em
Tôi giả vờ không nghe thấy, nên không tư vấn, hắn gọi tôi
- Em ơi, em
- Anh ngủ ở đó đi, tôi ngủ ở đây
Thấy thế hắn liền ngồi dậy, bật đèn lên rồi tiến tới gần tôi, trong lòng tôi thầm nghĩ, quả này chết chắc rồi, trông hắn mỏng dính thế kia chứ, hôm trước hắn bê các thứ vèo vèo, vậy thì sức bản thân chẳng lại với hắn đâu. Theo phản xạ tôi cũng bật dậy ngay
- Anh định khiến gì tôi
- Làm gì thì em phải biết chứ
- Tôi sẽ giết anh nếu anh động tham gia người tôi
- Giết mổ anh là đi tù đó
- Anh đừng có mà quá đáng
- Quá quắt là sao em, em nên nhớ hiện nay em là vợ anh, hợp lí cả về thủ tục lẫn tinh thần nhé
- Nhưng, nhưng ….tôi chưa sẵn sàng
- Sẵn sàng chuyện gì em ( hắn cố tình kéo dài lời nói ra theo kiểu dè bỉu giễu cợt)
- Anh không được động tham gia người tôi
- Anh đổi vị trí chỗ ngủ cho em thôi mà ( hắn phá lên cười)
Tôi nhục nhã quá chạy nhanh quá cái giường, nằm úp mặt xuống mà không dám ngước lên vì hổ thẹn, tôi nhân thức hắn cố ý trêu tôi, tôi sẽ báo oán vụ này.
Vậy là đêm tân hôn chẳng có chuyện gì xảy ra cả, hắn nghỉ thêm 2 ngày sau đám cưới thì phải đi làm, tôi cũng lấy cớ công tác bận rồi chuồn lên thị trấn luôn.
Từ nay tôi đã là người có chồng, nghỉ thêm 1 ngày nữa rồi sẽ đi làm cho, tôi nằm nghĩ nguyên một buổi chiều về những chuyện xảy ra vừa rồi, tôi cũng chẳng hiểu tại sao mọi chuyện lại với tốc độ cao tới thế, thậm chí chúng tôi chưa từng có cái chạm tay nào cả, mọi thứ về hắn còn rất mơ hồ đối với tôi, thậm chí hắn chắc cũng chưa biết tôi làm cho gì ấy chứ.
CHƯƠNG 6: HÌNH THÀNH MỘT THÓI QUEN
Quay trở lại công việc, hàng ngày hắn vẫn nhắn tin cho tôi đều đặn, mặc dầu tin nhắn chỉ có một phía là hắn, còn tôi riêng biệt lắm tôi mới trả lời một tin. Tôi đã có chồng nhưng chẳng có gì đổi mới cuộc sống của tôi cả, có chăng chỉ là ít anh trai hỏi thăm đến tôi hơn mà thôi, tôi vẫn trở về một mình, thậm chí cái phòng trọ của tôi hắn cũng chưa biết mặt mũi ra sao cả. Buổi tối sau khi ăn cơm xong, hắn gọi điện, hiện giờ thì tôi chẳng có nguyên do nào để không nghe laptop của hắn cả, miễn cưỡng trả lời
- Alo
- Em đang khiến gì đấy
- Vừa ăn cơm chấm dứt, sẵn sàng rửa bát
- Hôm nay cơm có món gì hả em
- Món ăn được
- Em đi làm cho về lâu chưa?
- Lâu rồi
- Tối mai anh xuống đó nhé
- Kệ anh, chẳng can hệ tới tôi
- Vậy em không tiếp anh à
- Không, tôi đã nói là không đáp ứng đến tôi
Tôi tắt máy đến cái rụp, chẳng hiểu sao hắn không khiến gì cả, nhưng lúc nào tôi cũng thấy bực bõ với hắn và muốn gây sự, tối hôm đó, tôi cũng không thấy hắn nhắn tin như mọi khi, chắc là hắn giận tôi rồi.
Hôm sau mọi thứ vẫn diễn ra như hàng ngày, chỉ có thiếu một thứ là không thấy hắn nhắn tin hỏi thăm tôi ăn cơm chưa, hay nhắc nhở ăn phổ quát vào, tự dưng tôi lại thấy nhớ nhớ mấy cái tin nhắn đó, cảm giác hơi hụt hẫng, tôi tự động viên bản thân “một mình quen rồi, tôi chẳng cần người nào”
Buổi tối đi làm cho về, sẵn sàng dọn mâm cơm ra ăn thì có điện thoại, là hắn gọi, chắc là hết giận tôi rồi, vẫn còn đủ kiên cường rỉ tai với tôi cơ à.
- Alo
- Anh đang đứng ở dưới ngõ nhà em
- Nhà ở quê à, tôi không có nhà
- Anh quên, ngõ phòng trọ em
- Gì
- Em xuống mở cửa cho anh với ( nơi tôi trọ là một tầm thường cư cũ có 5 tầng, tôi thuê một phòng trên tầng 3 và ở 1 bản thân)
Do hắn đến bất ngờ quá, tôi chưa kịp chuẩn bị gì cả, bất chợt thủ công cứ cuống cả lên, tôi chạy xuống thành lập cửa thì thấy hắn, hắn cười tươi như hoa, tôi không quên lườm hắn 1 cái rồi nói bằng cái giọng hậm hực
- Anh xuống đây khiến cho gì
- Anh xuống thăm em mà
- Tôi có nhỏ nhắn đau gì đâu mà thăm
- Vậy cứ tí hon đau mới đến thăm nhau à
Ngoa ngoắt đanh đá vậy mà sao dân chúng cứ ca ngợi hắn hiền, đúng là nhân loại điêu trá.
- Anh đói quá, em ăn gì chưa, bản thân đi ăn cái gì đó đi
- Anh thích ăn gì thì đi mà ăn một bản thân, tôi có cơm tôi nấu rồi
- Vậy cho anh ăn với
- Tôi chỉ nấu cho mình tôi thôi
- Không sao anh ăn mì tôm cũng được, chắc là nhà em có mì tôm chứ
Công chúng đi qua đi lại cứ nhìn tôi, chuyện tôi đã lấy chồng thì dân chúng ở công ty, đồng đội đã biết, nhưng láng giềng ở đây thì chưa người nào biết gì cả, vì mọi chuyện diễn ra với tốc độ cao quá, nên tôi cũng chẳng nhân thức kể thế nào cho đại chúng cả.
Dù sao hắn cũng xuống đến đây rồi, không lẽ lại đuổi hắn như đuổi tà. Tôi dẫn hắn lên phòng, cũng chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.
- Anh tham gia đi, tôi sống một bản thân, ở đây toàn hộ mái ấm thôi, nên chẳng có gì vui đâu
Sau khi nhìn một lượt mọi thứ trong nhà hắn nói
- Nhà em có vẻ gọn gàng quá nhỉ
- Không hề gọn ghẽ, mà là không có đồ gì để bày ra
Lặng ngắt một lúc, không khí trong phòng đột trở lên ngột ngạt, thấy thế tôi nói với hắn
- Anh rửa tay chân đi, đợi tôi chạy xuống ngõ tìm thêm ít hàng điểm tâm, chứ giờ nấu thì lâu lắm
- Để anh đi cho
- Thôi, tôi sống ở đây mà, nên chắc biết hàng quán hơn anh
Tôi mua thêm một ít bún và vịt quay, cũng chẳng nhân thức sắm gì nữa, cứ mua đại đi thôi
Cả 2 ăn cơm với không khí gượng gạo gạo, ngại ngùng
- Anh phải trực từ đêm qua tới giờ để được xuống đây với em đấy
Nghe hắn nói có vẻ chúng tôi thân thiện lắm ý
- Người nào bắt anh xuống, đừng kể lể với tôi
Thấy tôi nói thế, hắn không nói thêm gì nữa, có vẻ bi quan hẳn đi, tôi cũng chẳng vừa
- Thế tối nay anh định ở đâu, nhà tôi chỉ có một chiếc giường thôi, không có ghế sô pha đâu
- Anh nằm dưới đất cũng được
- Nhà tôi không có chăn chiếu ngừa
- Ừ
Ừ là sao đây, ý của hắn là sao, sao có thể tư vấn như thế được, nhưng tôi cũng không hỏi thêm nữa. Ăn xong cơm tôi rửa bát, còn hắn thăm quan phòng tôi, rửa bát xong đang định mua cách thức để đuổi hắn về thì hắn nói
- Anh có quà cho em đấy
- Vàng gì
Hắn lôi trong balo ra một túi mận, được gói gém chú ý, còn nguyên cả lá và quả nào quả đó vẫn còn phấn trắng, có lẽ người hái chúng đã rất chú ý trong khâu bảo quản và tải. Mắt tôi sáng lên nhưng vẫn ra vẻ lãnh đạm
- Tiến thưởng là mận à
- Ừ, anh bẻ cho em đó, mận đầu mùa đấy gần tổ chức anh có bán
- Chua lắm, tôi không thích ăn chua
Lần này thì hắn bi thiết thật, bỏ túi mận ra bàn rồi không nói gì thêm, thấy thế tôi thông báo
- Nhưng mà dù sao anh đã đánh mất công mang xuống đây thì tôi cũng phải ăn cho hết, không có phụ lòng anh
Nói rồi tôi bỏ ra ăn ngon lành, vừa ăn vừa nghịch máy tính bảng thỉng thoảng cũng liếc nhìn hắn, tôi thấy hắn cứ nhìn chính mình liền bảo
- Anh ăn đi, tôi ăn không hết được đâu
- Không, anh không ăn
- Không ăn sao cứ nhìn tôi hoài vậy
- Thì nhìn em ăn chứ sao, nhìn em ăn cũng thấy chắc là ngon rồi
Tôi nguýt 1 cái rõ dài, có vẻ hắn cũng khéo mồm chứ không khô khan như trong nghĩ suy của tôi. Mải ăn uống mà tôi bỏ quên cái vụ đuổi hắn về, lúc nhớ ra thì đồng hồ cũng đã thấy hơn 10 giờ rồi lúc đó tôi mới tá hỏa
- Muộn quá rồi, anh không về à
- Về đâu hả em, Hòa Bình à
- Thì về chỗ để ngủ đó
- À, em định đuổi anh thật à
- Thế không đuổi thì 2 đứa ngủ chung à
- Ừ
- Không, không bao giờ, anh về đi
- Ừ
Ăn gì mà ừ lắm thế không nhân thức nữa, đừng tưởng lừa tôi nhé, tôi còn tỉnh lắm.
Hắn quay vào nhà và lấy balo và ra về, dù rằng rất muốn hắn về nhưng tôi vẫn hỏi
- Anh đi đâu đấy
- Thì trở về
- Về tự do à
- Không
- Về quê à
- Không
- Vậy đi đâu
- Anh qua chỗ Huy ngủ (Huy là em chồng tôi, đang học đại học năm cuối trên này)
- Anh qua đó thì mẹ sẽ hỏi tôi tại sao không cho anh ở thông thường đó
- Vậy anh về Hòa Bình luôn vậy
- Thôi, anh ở lại đây đi
- Em nói gì
- Tôi bảo anh ở lại đây mà ngủ, rồi sáng mai về cho sớm
Đêm hôm đó 2 đứa đã ngủ bình thường một giường vì không khiến cho bí quyết nào được nữa, tôi nằm ra tận mép giường, vừa nhắm mắt vừa toan tính hắn có làm cho gì mình không, vừa sợ nhỡ chẳng may ngủ say thì tôi rơi xuống đất mất, bất thần hắn thông báo
- Anh sẽ không làm cho gì em đâu, em cứ im tâm nằm lui vào mà ngủ
Tôi không giải đáp, và cũng chẳng tin, tôi vẫn giữ tư thế đó, được 1 lúc thì tôi thấy hắn đã ngủ say, hơi thở đều đều tôi mới dám nằm lui vào, trần trọc thêm 1 lúc nữa thì tôi ngủ lúc nào không hay
Bữa nay là thứ 7, bởi vậy tôi thoải mái ngủ nướng, tôi cũng quên nghỉ việc hắn ở nhà bản thân, cứ vô tư ngủ nướng thôi, ngủ dậy thì đã thấy đồng hồ chỉ 8h, mở mắt ra thì không thấy hắn nằm bên, tôi cũng hơi bi ai vì hắn đi với tốc độ cao quá, dù sao có hắn ở đây cũng vui hơn hẳn, vì có người để gượng nhẹ nhau
Đánh răng rửa mặt hoàn thành thì tôi nhận thấy balo của hắn vẫn còn ở đây, không nhân thức hắn đi đâu rồi, chắc là lại đi ngắm gái bao quanh đây à, đang nghĩ như thế thì hắn về tay xách hầu hết đồ rồi bảo
- Em dậy rồi à, anh đi chợ rồi này, có mua cả đồ ăn sáng cho em nữa đó
- Sao anh còn ở đây, sao còn chưa về nữa
- Em muốn anh về vậy à
- Tuy nhiên
- Cho anh ăn thêm bữa trưa này nữa, rồi chiều anh về
Nghe thấy hắn nói thế, lòng tôi dẻo quẹo lại, tôi giả vờ đi sắm chổi quét nhà để tránh mặt hắn, hắn bỏ đồ ăn sáng ra bát đ.ĩa rồi bảo tôi
- Em lại ăn đi cho hot
Tôi cũng chẳng bướng nữa mà bước đến như lời hắn nói
- Món gì vậy
- Anh chẳng nhân thức em thích ăn gì, nên tìm phở bò cho em
- Khách đãi chủ nhà à
Nói xong câu ấy, hắn cười phá lên, tôi cũng thấy bi tráng cười với câu nói của bản thân, nên cũng cười, ăn sáng hoàn thành cũng đã 9h, hắn bảo
- Anh muốn đưa em tới một chỗ này
- Đi đâu vậy
- Cứ đi đi, không sợ anh bán sang Trung Quốc đâu
Hắn đưa tôi đến một khu phổ biến cư tầm hơn 20 tầng gì đó, tôi cũng chẳng ngước lên đếm hết được nữa thuộc huyện Hà Đông, phổ biến cư chắc mới xây, vì thấy vôi vữa còn chưa quét dọn dứt. Dẫn tôi lên một phòng thuộc tầng 9 hắn nói
- Mai sau mình sẽ sống ở đây em nhé
Tôi đơ mất mấy giây rồi hỏi trái lại
- Tôi không hiểu
- Anh đã mua một căn hộ ở đây, mai sau bản thân mình sẽ sống ở đây
Thốt nhiên tôi lại cảm thấy vui đến lạ đời, ko phải vì được có nhà để ở, mà là vì có người lo cho cuộc sống sau này của tôi, tuy vậy tôi cũng vẫn phải tư vấn cho hắn nhân thức, không hắn lại nghĩ tôi tham của
- Chắc người ở đây ko phải là tôi đâu
Hắn không nói gì, chỉ nhìn tôi rồi cười, tôi dần dần cũng cảm thấy hắn không ghét bỏ như loài người tôi vẫn mường tưởng ra
Trên đường đi về thì hắn có điện thoại, tôi không cần hỏi hắn cũng bảo Huy gọi em ạ, chẳng nhân thức 2 người rỉ tai gì với nhau, nhưng tôi thấy hắn nói với Huy
- Nếu như tối anh còn ở đây thì anh qua, còn không anh về Hòa Bình luôn
Thấy hắn nói thế hốt nhiên lòng tôi man mác bi đát, không hiểu bi thương vì hắn về hay ai oán vì hết người để gây gổ, hay vì nguyên do gì khác nữa, tôi hỏi hắn
- Mai anh vẫn được nghỉ chứ
- ừ, mai vẫn là chủ nhật mà
Tự dưng tôi lại nảy ra cái suy nghĩ khiến cho chị dâu tốt bụng, hoặc là khiến cho hắn vui để 2 anh em hắn được chạm chán nhau, tôi liền bảo
- Hay là anh rủ Huy qua đây ăn cơm luôn cho vui
- Rủ Huy á
- ừ
- Để anh hỏi xem nó có qua được không?
Rồi hắn điện lại cho Huy, cuộc thủ thỉ rất lập cập và hắn báo lại cho tôi thông tin như sau
- Huy bảo sẽ dẫn cô người yêu sang luôn
Tôi nghĩ bụng, chưa gì đã yêu với đương, mới tí cái tuổi đầu nhưng không nói gì chỉ bảo
- Vậy bản thân tậu thêm ít đồ ăn nữa
Huy dẫn một em bạn cùng quê là con trai, cũng ở gần nhà chồng tôi gì đó, chứ chẳng phải là người ấy như lời hắn nói. Do phòng của tôi cũng nhỏ bé nên ăn cơm hoàn thành Huy xin phép về luôn, tiễn Huy về hắn nói với Huy
- Chắc tối anh không qua đâu, anh về luôn thôi
Cũng chẳng nhân thức làm cho gì cho hết ngày, tôi và hắn bỏ máy tính ra chơi đủ mọi trò, thừa nhận hắn thông minh thật, tôi nhân thức hắn thừa sức với mấy trò trẻ con ấy, nhưng vẫn nhường tôi giả vờ như thường biết gì cả, đang chơi vui mừng đột hắn nói
- Thôi, anh về đây
Ngửng lên nhìn đồng hồ là 3 giờ chiều, lòng tôi hơi bi lụy vội vã nói
- Anh về sớm thế
- Về hiện giờ thì tới nơi cũng tầm 5h rồi em
- Thế ăn cơm xong xuôi về có được không
- Vậy thì anh sợ không có xe em ạ
- Bản thân sẽ ăn cơm sớm
- Thôi, anh về doanh nghiệp ăn cơm cũng được
Chấm dứt 1 một số giây hắn nói tiếp
- Em muốn anh ở lại à
Mặt tôi đỏ bừng bừng, đúng vậy, tôi đang khiến gì vậy, rõ ràng tôi ghét hắn nhưng mà, sao hiện giờ tôi lại ảm đạm khi chia tay hắn vậy, tìm một nguyên nhân có vẻ có lí tôi nói
- Không, chỉ là tôi muốn tìm cho anh một tí vàng gì đó, coi như là trả lại anh việc anh mang tiến thưởng xuống cho tôi
- Thôi, không cần đâu em, mấy quả mận đáng gì hả em
- Không, anh ở đây đợi tôi nhé
- Em đi đâu đấy
- Ra tạp hóa
- Để anh đưa em đi
Tôi cũng chẳng biết mua gì cho hắn nữa, đó chỉ là cái cớ để níu chân hắn lại mà thôi. Đang đi nói quanh, đầu óc tôi cũng chẳng nhân thức là sẽ phải mua gì hiện giờ đây, đột nhiên hắn hỏi
- Anh chưa xem phim ở rạp bao giờ, em xem chưa?
- Thời sinh viên cũng có xem mấy lần
- Hay bản thân xem phim đi, anh thấy ở ngoài kia có giới thiệu
- Đâu
Thế là hắn và tôi vào rạp xem phim trên tầng 3 của chợ nhanh, mà chẳng nghĩ gì đến việc tìm vàng cho hắn nữa. Tôi cũng chẳng nhân thức phim có hay không nữa, vì tôi bận liếc người kế bên, và nghĩ ra cớ gì để tối nay anh ở lại nhưng vẫn phải tỏ ra là bản thân mình không thích. Xem xong phim trời cũng đã rất tối, tôi liền hỏi
- Bây chừ muộn rồi, anh có về nữa không
- Ừ nhỉ, thôi để anh qua chỗ Huy, bản thân mình ăn gì rồi về nha em
- Hay tối anh ở lại đây luôn đi
- Em muốn anh ở lại à
- Không, mà chỉ vì tôi muốn có đa dạng thời gian để thi với anh trò đua xe, chiều nay đang thi dở
Có vẻ câu nói của tôi chẳng phù hợp tí nào, nói chấm dứt mặt tôi phừng phừng như uống bia, còn hắn thì tủm tỉm cười, tôi chạy đi trước, mắc cỡ chết mất, hắn đuổi theo rồi nói
- ừ, thi chứ, nhưng mà trước khi thi thì cũng phải có sức đã, bản thân đi ăn thôi
Tối hôm đó hắn ở lại, chúng tôi vẫn ngủ chung một giường nhưng tôi vẫn là con gái nhé

CHƯƠNG 7: HỤT HẪNG

Chiều chủ nhật dù không muốn thì chúng tôi cũng phải chia tay nhau, hắn phải về doanh nghiệp, tôi đèo hắn ra khu vui chơi để hắn về, trên cả con đường đi không bạn nào nói với khách hàng nào câu nào, vì cũng chẳng nhân thức nói gì với nhau hiện giờ, tôi về phòng với tâm trạng hụt hẫng cực kì, nhìn căn phòng trở thành trống rỗng, sao vừa nãy nó còn nhỏ dại hẹp thế, mà hiện thời đã thấy trống vắng thế này. Để xua tan cảm giác khó chịu này tôi lại mang truyện ra đọc, đọc được một lúc thì tôi ngủ lúc nào không hay, có chuông máy tính bảng vang lên, tôi đoán là hắn gọi cho tôi, nhưng chẳng hề mà là mẹ chồng tôi.
- Mẹ ơi, con đây ạ
- Đang làm gì thế Linh, nghe giọng con có vẻ nhỏ tuổi
- Không mẹ ạ, con vừa uống nước lã xong xuôi ( tôi phải trả vờ để mẹ không hỏi thêm)
- Ừ, mẹ nghe em Huy bảo Tùng đang ở đó à
- Dạ, anh ấy vừa về công ty rồi mẹ ạ
- Vậy à, chưa gặp gỡ nhau được mấy đã phải về nhỉ
- Dạ
- Con phải cảm thông cho nó nha, cái nghề của nó khó nhọc lắm, cứ đi suốt thôi, nó ít được về thăm nhà lắm
Chẳng hiểu mẹ tôi nói thế nào ấy chứ, tôi thấy hắn vẫn xuất hiện ở nhà suốt ấy thôi, sao lần nào có việc gì tôi cũng thấy cái mặt hắn, có thiếu buổi nào đâu, nhưng dù sao tôi cũng phải vâng dạ cho mẹ lặng tâm đã
- Dạ
- Mà con cũng nhiều lần cổ vũ nó nha con, giờ con là phi tần nó, là người gần gũi nó nhất đó con ạ
Mẹ chồng tôi còn nói phần nhiều vấn đề khác nữa, cũng động viên tôi thưởng thức gìn giữ sức khỏe, phải nói là tôi có một mẹ chồng tốt, bà thường xuyên quan tâm tôi, tôi chưa bao giờ chủ động gọi điện cho bà, nhưng cứ phương pháp 1 một vài ngày bà lại gọi điện hỏi thăm tôi. Thủ thỉ máy tính bảng với mẹ dứt thì có tin nhắn đến
- “anh về đến công ty rồi em nhé, em đang làm cho gì
- Đang sẵn sàng nấu cơm
- Bữa nay có món gì thế em
- Anh có ăn đâu sao hỏi khiến gì
- Ừ, vậy em nấu đi nhé
Tôi vẫn chưa quen cái kiểu thân mật thái quá của hắn tương tự, bởi thế tôi vẫn trả lời hắn bằng cái kiểu vô tình như thế, tôi còn nghĩ suy rằng “ tôi trả lời cho là may rồi đó, chứ không để cho nhắn tin 1 bản thân mình”.
Tối hôm ấy tôi nằm mãi mà không sao ngủ được, không biết có phải vì chiều đã ngủ không đúng giấc hay không, hay là vì cảm thấy bơ vơ nữa, chiếc giường mọi ngày tôi vẫn nằm, sao hôm nay thấy nó rộng tới vậy, c.h.ă.n g.ố.i vẫn còn thơm mùi đàn ông của hắn, chẳng phải mùi nước hoa, hay mùi sữa tắm, mà nó là một kiểu rất con trai, thốt nhiên tôi lại thấy nhớ hắn tới lạ, bao nhiêu lần biên soạn tin nhắn cho hắn, nhưng chẳng biết bản thân hỏi như thế có sợ hắn bình chọn là thích hắn rồi không, nên soạn tin rồi lại xóa đi, nằm trằn trọc mãi tôi vẫn chưa ngủ được, cũng đã muộn rồi, tôi thấy có tin nhắn đến
- Em đang ngủ rồi à, anh phải trực hiện thời mới hết ca, nên không gọi cho em được, em ngủ ngon nhé, tương lai sẽ mở đầu tuần mới vui mừng nha em.
Bỗng dưng tôi lại thấy có gì đó nửa vui nửa bi quan, cái cảm giác vừa hân hoan vừa hụt hẫng, chẳng nắm bắt nó là cái cảm giác gì nữa, tôi nhắn tin lại.
- Anh ăn tối chưa?
Nhắn xong xuôi tin này tự dưng tôi thấy bản thân mình ngu quá, giờ này mà còn hỏi ăn tối chưa, lúc nhắn tin trong đầu tôi chỉ nghĩ là, hắn nói thế không nhân thức là đã kịp ăn tối hay chưa thôi, đang trinh nữ vì cái tin nhắn thì hắn gọi đến
- Em chưa ngủ à
- Cũng đang sẵn sàng
- Làm gì mà thức muộn vậy
- Hốt nhiên tối nay không ngủ được
- Nhớ anh à
- Anh cứ ở đó mà mơ đi
- Vậy là không phải à, chán nhỉ
- Anh trực muộn thế
- À, ừ mỗi ca 4 giờ em ạ
- Ngày nào cũng phải trực à
- Không, 1 tuần thì cũng được 1, 2 ngày gì đó chẳng hề trực
Đấy là cuộc thủ thỉ lâu nhất từ ngày 2 chúng tôi quen nhau tới giờ mà cũng là câu chuyện không biện hộ nhau đầu tiên. Cũng kể từ hôm ấy, chừng như tôi đã dành cho hắn một phần nào đó tình cảm mà trợ thời thời tôi cũng chưa nhìn thấy, đó là loại tình cảm gì nữa.


Xem tại: tintucvietnam

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét