Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

Cậu bé xíu duy nhất sinh tồn trong cuộc thí điểm thuốc ung thư 30 năm trước - VnExpress Sức Khỏe

11 04 tuần tuổi, Michael Crossland bị chẩn đoán  u nguyên bào thần kinh thời kỳ 4, một loại ung thư ảnh hưởng đến các tế bào chưa trưởng thành hay đang phát hành. Ngày hôm ấy, ngay trước ngày sinh nhật trước tiên của Michael, các bác bỏ sĩ nói với người mẹ rằng nhỏ xíu không có cơ hội sinh tồn và khuyên nên đưa con về nhà để ở cùng mái ấm vào những ngày sau cuối.

cau-be-duy-nhat-song-sot-trong-cuoc-thu-nghiem-thuoc-ung-thu-30-nam-truoc

Bức ảnh được chụp tại bệnh viện khi Michael được 2 tuổi rưỡi. Ảnh: Supplied.

Mẹ Michael lấy hết gan lì hỏi bác bỏ sĩ, liệu bé nhỏ còn bao lăm hy vọng để sống. "Bác sĩ cương trực nói tỷ lệ tử vong là 96%", Michael nói với News.

Mặc dầu chỉ có 4% thời cơ sống nhưng mẹ Michael vẫn nuôi chờ đợi cứu đàn ông. Michael bắt đầu được vấn đề trị bằng hóa trị liệu từ ngày sinh nhật một tuổi đến bốn năm sau. Anh chị em đều kì vọng bệnh tình của  Michael sẽ có biến chuyển nhưng vào năm 1987, hiện trạng của cậu nhỏ bé không những không thuyên giảm mà còn xấu đi. "Các chưng sĩ nói với mẹ tôi rằng, việc nhân tố trị trở nên vô nghĩa, khối u đã trơ lỳ và di căn chiếm giữ hơn một nửa thân thể của tôi", cậu bé xíu ngày ấy nay là chàng thanh niên nhớ lại.

Một cuộc giải phẫu lại diễn ra mang theo chờ đợi mới. Nhưng, sau sáu giờ cố gắng giải phẫu đào thải các khối u, bác sĩ kết luận chẳng thể làm gì hơn. "Ngay ngay lập tức ba tôi và ba chị em của tôi đã bay trong khoảng Coffs Harbour đến Sydney để chào trợ thì biệt", Michael nói.

cau-be-duy-nhat-song-sot-trong-cuoc-thu-nghiem-thuoc-ung-thu-30-nam-truoc-1

Michael biến thành thuyết trình nổi tiếng nhất Australia. Ảnh: Supplied..

Tất nhiên, cuộc sống có muôn ngàn phép màu. Vào thời điểm tăm tối nhất, trong cuối con đường hầm Michael lại thấy được ánh sáng. Bởi, ngay ngày hôm sau, trong bệnh viện ấy, một bác sĩ người Mỹ vừa mới thử nghiệm một loại thuốc chống ung thư gọi là DTIC. Đương nhiên, mái ấm Michael không thể bỏ qua thời cơ này.

Michael tham gia thể nghiệm cùng 24 đứa trẻ khác. Tình tiết cuộc thể nghiệm đã sợ hãi Michael cho tới tận ngày nay.

Michael còn nhớ rất rõ ràng, hôm đó là 9h sáng thứ ba. Trong vòng 24 giờ kể trong khoảng khi mở đầu thể nghiệm, tất cả 25 người đã được chuyển từ phòng ung bướu sang phòng bỏng. Công dụng phụ của thuốc đã "đốt cháy" tất cả bệnh nhân. Những đứa trẻ khóc gào vô vọng vì cảm giác như bị đốt cháy hết bụng dạ. Thân thể bị bao phủ bởi các vết rộp, cháy từ trong ra ngoài. "Nhân viên y tế đã sử dụng băng quấn chúng tôi lại như xác sống rồi để tham gia những bồn nước đá, mục đích ngăn không cho não của chúng tôi 'chín'", Michael kể lại.

cau-be-duy-nhat-song-sot-trong-cuoc-thu-nghiem-thuoc-ung-thu-30-nam-truoc-2

Phi tần chồng Michael. Ảnh: Supplied..

Kết quả của cuộc thể nghiệm khiến cho cả non sông dậy sóng. Trong vòng 30 ngày, 20 trong số 25 đứa trẻ đã chết. Trong 90 ngày, 24 trong số 25 bé bỏng chết vì không chịu nổi sự tàn phá của thuốcMichael là người sinh tồn duy nhất.

Mẹ Michael phải đứng giữa nhị chọn. Một là tiếp diễn vấn đề trị và chứng kiến con trai bị "đốt cháy" mỗi ngày, nhị là rời khỏi cuộc chơi về nhà chờ chết. Cuối cùng, bà mẹ chỉ nhân thức cầu nguyện và tiếp tục để con yếu tố trị.

Michael vẫn còn nhớ lúc ấy suốt ngày anh chỉ có ói và ói cho đến khi ra toàn máu tươi. Anh cũng nhớ rằng mẹ vẫn dìu anh từng bước đi vệ sinh chứ không cho anh tiểu trong chai, mặc dù người anh bị phồng rộp hết cả lên và phải quấn băng kì quái mít từ đầu đến chân. "Tôi là người may mắn bởi tất cả những gì tôi làm là chỉ nằm đó và chịu cơn đau. Còn mẹ tôi mới là người bất hạnh. Bà phải nhìn tôi chịu đựng đông đảo gian truân. Bà đã phải dằn vặt mỗi ngày với sự chọn lựa của bản thân, tiêm thuốc thí điểm vào con chính mình - thứ thuốc đã giết chết hết những đứa trẻ khác từng sử dụng thử", Michael nói.

Nhì mẹ con Michael luôn mong ước có một ngày nào đó có thể cùng nhau đi về nhà. Michael có thể chạy và chơi như mọi đứa trẻ khác. "Nó nhịn nhường như quá xa vời, nhưng sau cuối giấc mơ đó đã trở thành hiện thực đến. Năm sáu tuổi, tôi đã sống sót để đi về", chàng trai cho biết.

Mặc dù anh hên được ở nhà với mái ấm, các bác sĩ cho biết Michael không có nhiều hy vọng cho tương lai. Họ nói rằng Michael sẽ chẳng thể đi học, chẳng thể chơi thể thao. Cậu gầy chỉ có thể ở trong nhà. Nếu như Michael làm được những điều này thì đó là một phép lạ.

Ngoài ra Michael đã ôm đồm lại số phận. Anh muốn được sống như những đứa trẻ chung và khác lạ muốn chơi bóng chày một lần ở Mỹ. Kỳ diệu thay, Michael đã làm cho được cả nhị nhân tố trên. Anh chàng đã chơi bóng chày ở Mỹ ở tuổi 15. 

Sau này gia nhập đội bóng chày của Australia, Michael lấy số áo 24 để tưởng nhớ những đứa nhỏ tuổi đã chết vào năm xưa trong đợt thí nghiệm thuốc cùng bản thân. Năm 12 tuổi, Michael bị cơn đau tim trước tiên, 19 tuổi, trận đau tim thứ nhị làm anh phải buồn bã nói lời tạm biệt với tương lai thể thao của bản thân.

Quay về Australia, Michael làm viên chức tại một công ty. Ở tuổi 23, anh là người điều hành trẻ nhất của giang sơn cho một trong những công ty lớn nhất nhân loại. Anh điều hành 600 nhân viên, 120 nhà băng. Không bao lâu sau đó, anh lựa chọn rời khỏi công ty và khởi đầu cuộc hành trình trở thành một nhà thổ lộ. Michael đến Haiti xây đắp một bến xe và trại trẻ mồ côi. Anh thường xuyên chấp hành bài diễn thuyết của bản thân tại đó. Michael thậm chí sản xuất một cuốn tự truyện. "chậm tiến độ là một đặc ân giúp tôi trả ơn cuộc thế", chàng thanh niên nói.

Quá trình trị liệu lúc nhỏ khiến Michael mang trên người đủ thứ bệnh, chuỗi hệ thống miễn nhiễm bị ức chế giễu nên anh liên tục bị tí hon. Bảy năm trước, Michael bận bịu bệnh viêm màng não và có dịch trong não, sau đó lại được chẩn đoán bị liệt dây tâm thần VII ngoại biên. Năm ngoái, bác sĩ rà soát và phát hiện anh có bốn khối u trong cổ họng, ba trong số đó đã được giải phẫu còn một chưa chuyên mục bỏ hoàn toàn. "Lần giải phẫu sau, có thể tôi sẽ bị mất giọng nói nhưng nó không làm cho tôi buồn bã. Tôi sẽ sống hết mình cho tới giây khắc sau cuối", Michael san sẻ.

Hiện, Michael là một trong những trình bày được mến mộ nhất ở Australia. Anh cũng nhiều lần tới bệnh viện thủ thỉ với các bệnh nhi có cùng căn bệnh như mình, khích lệ các em có niềm tin hơn tham gia cuộc sống. Mỗi ngày trôi qua, Michael tự xem đó là một món vàng và luôn trân trọng nó. Anh thích nhất câu nói và lấy nó làm châm ngôn cuộc sống cho bản thân là "Everybody dies but not everybody lives" (Đừng sống như đã chết).

Vì sao ung thư tăng mạnh ở Việt Nam


Xem nhiều hơn: tin tong hop

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét