Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

Chàng thanh niên Việt và những nhân tố 'tột cùng' khi lần đầu tới Ấn Độ - VnExpress Du Lịch

Thiết Nguyễn là chàng trai có thị hiếu về dựng phim, du lịch và kể chuyện đi. Anh đã có những 04 tuần ngày du lịch khắp mọi miền non sông để thỏa mãn niềm ham mê ngao du của bản thân. Từng có 3 năm làm cho về nhân sự, thêm 3 năm rưỡi làm cho điều hành game và hiện nay lại trong tình trạng "thất nghiệp", mải miết rong ruổi những chuyến đi.

Sau hơn một năm tranh đấu chọn lựa giữa việc tiếp tục làm cho công tác bình ổn, lương cao rồi lập mái ấm như bao người con trai khác, hay mạnh bạo rời khỏi chiếc ghế văn phòng, bước ra ngoài kia để tới với miền đất lạ thì phương pháp đây một năm, Thiết quyết định mất việc để thực hiện mong ước của bản thân, khiến nhân tố mình thích. Bằng trải nghiệm về quay và dựng phim, anh khiến cho việc tự do. Để kiếm đủ chi tiêu thanh toán cho những chuyến đi, anh chàng phải kiếm được phổ quát công trình, khối lượng công việc, sức ép cao hơn, bù lại được làm chủ thời điểm của mình, không phải đúng giờ check-in, hết giờ quẹt thẻ nhân viên rồi về.

Thiết gặp những bạn nhỏ trong hành trình đến Ấn Độ

Thiết chạm mặt những bạn nhỏ bé trong hành trình đến Ấn Độ.

Khi hành trình dài hơi bắt đầu, mọi thứ không còn mơ hồ như trước. Từng lịch trình dần sinh ra rõ trong suy nghĩ. Chuyến đi đầu tiên sau khi nghỉ việc là "ăn dầm nằm dề" một bốn tuần trời ở China. Anh chàng quyết định dùng hết thời hạn được cấp trong visa rồi mới trở về Việt Nam. Sau đó tới Ấn Độ, đội ngũ của anh đã có những trải nghiệm khó quên trên mảnh đất tâm linh chứa nhiều bí mật này.

Trước chuyến đi, Thiết khá dễ chịu, không tò mò đa dạng về địa điểm sắp tới. Anh nghĩ là những gì bản thân mình gặp gỡ bằng duyên sẽ hay hơn là có sự xếp đặt, dự đoán. Từng đi phổ quát nước theo kiểu như vậy nên anh chàng nghĩ: "Không sao đâu". Nhóm của Thiết chỉ đặt vé phi cơ, nơi nghỉ ngơi, sẵn sàng một vài thứ cần thiết, mọi việc còn lại nhiều phần tùy vào duyên số. Kết cuộc, chính sự chủ quan đó đã mang đến cho anh không ít thuyệt vọng, thậm chí là chạm mặt rối rắm, nhưng cũng có những nhân tố không trông đợi nhưng mà tới cùng phổ thông mĩ ý.

Là một người thích cười, vui mắt, anh chàng mong muốn được trông thấy những hình ảnh đẹp ở nước nhà chính mình sắp tới, hoặc không đến nỗi quá xấu. Dĩ nhiên mọi thứ ở Ấn Độ đều ở mức "tột bậc", khoảng cách giữa cái tốt và cái xấu quá lớn nhiều lúc làm anh hoang mang.

Nỗi ám ảnh trước tiên là sự dơ bẩn và cái hot của đất Ấn. Vừa ra khỏi phi trường, cả đội ngũ đã bị sốc nhiệt bởi thời tiết quá hot. Nhưng yếu tố làm anh ảm đạm nôn chính là bãi rác lớn tưởng cạnh phi trường, bốc mùi hôi thối. Chưa kịp thích nghi với môi trường xung quanh thì cả chục tài xế tuk tuk bao vây, chèo kéo khách tham quan. Vì có khá phổ thông trải nghiệm khi đi phượt nên nhóm của Thiết tĩnh tâm, tách khỏi đám đông, đi thật xa khỏi sân bay tìm taxi cho bình an hơn nhưng bất thành. Sau cùng cũng chấp nhận đi tuk tuk sau một hồi trả giá.

Sự đối lập của Ấn Độ

Sự đối nghịch của Ấn Độ.

Thiết chia sẻ, người Ấn không xấu, nhưng những người khiến cho du lịch ở Ấn thì chẳng hề người nào cũng tốt. Nạn "chặt chém" kinh khủng làm cho anh chàng ngỡ ngàng. Anh kể, có lần bắt một chiếc xe, tài xế hét giá 1.000 rupee (khoảng 360.000 đồng). Nghi hoặc, cậu chàng mua xe khác thì được đề xuất với giá 500 rupee (khoảng 180.000 đồng). Thử trả giá xuống còn 200 rupee (khoảng 70.000 đồng), sau khi lưỡng lự thì lái xe cũng chấp nhận. Việc giá tiền taxi bị hét lên tới gấp 5 lần khiến anh phòng ngừa. Mỗi khi muốn tậu một món hàng gì, khác lạ là đồ lưu niệm thì phải kiểm tra thật kỹ, trả giá thật thấp và lòng cũng chỉ mong bị "hớ" ít thôi.

Từng bị hoãn phổ thông chuyến bay, nhưng nếu nói đến hoãn huỷ ở Ấn thìa là số một quả đât. Kinh khủng nhất là cảnh tượng hành khách chờ la liệt ở nhà ga xe lửa. Lần đầu tiên trong đời anh trải qua một chuyến tàu thay đổi giờ lên đường bao nhiêu lần cũng không nhớ nổi. Chỉ nhân thức rằng cả hàng ngũ ngồi ôm ấp hành lý, chốc chốc cử một người lại xem giờ tàu mới, một vài lần thì tên chuyến tàu biến khỏi bảng công bố, chứng tỏ chuyến tàu của Thiết đã bị hủy. Chỉ chờ có thế, hàng chục chân gỗ đến buộc phải chở cả hàng ngũ về nơi nghỉ ngơi nghỉ ngơi hoặc mua vé tàu mới do họ bán với giá gấp chục lần. Tuy nhiên, có thương hiệu trước đó nên bạn dạng thân mách nước bảo rằng không nên tin khách hàng nào ở ga tàu. Tốt nhất là cố thủ ở đây, đợi giờ tàu chính thức. Yếu tố kinh ngạc là không khách hàng nào ca cẩm với dịch vụ chuyên chở tệ hại này, có lẽ trạng thái trên đã quá quen thuộc với người Ấn rồi.

Nhập cuộc lễ hội Holi vào bốn tuần 7 hàng năm là mục đích chính trong chuyến đi này. Trước khi đi, Thiết khám phá qua mạng, mường tượng ra một lễ hội sắc màu rất đẹp, hay ho và dự kiến sẽ chụp được phổ thông bức hình giá trị cao. Có một tấm ảnh nổi tiếng, đó là phổ quát người cười vui hết cỡ trước ngôi đền nào đó ở Ấn Độ. Nhưng sau khi hỏi cư dân thì cảm giác hụt hẫng một lần nữa lại đến với anh, họ trả lời rằng không có nơi nào như thế này cả. Giây lát nhìn thấy bức ảnh đẹp tươi đó là nhờ photoshop để hấp dẫn khách du lịch khiến cho anh chàng cảm thấy bị "lừa dối". Rồi dần cảm kiếm được lễ hội này đang diễn ra giống như "Color me run" tại vietnam, không có gì rực rỡ.

Nhì ngày trước khi lễ hội khởi đầu, cả nhóm tới khu chợ bán bột màu, gặp người phiên bản địa. Những ngày này đường phường rất đẹp. Các cô gái, những người đàn ông thây mặt cho các đấng linh thiêng diễu hành quanh thị trấn. Công chúng quỳ xuống, dâng tiền lên, rồi được ban phúc lộc, hoa quả và chấm một dấu giữa trán.

Ngày chính thức, người địa phương và khách vãn lai đi trên phường. Những người tử tế sẽ bắt tay bạn, quét màu lên trán hoặc trên mặt sau đó nói "Happy Holi". Còn những người trẻ, đặc biệt là bạn trẻ bạn dạng xứ thì ném bột màu và nước vô tội vạ, không cần lưu ý tới phiền phức của người khác. Có những lúc Thiết phải ủ ấp máy ảnh, chạy thật với tốc độ cao qua đám đông giả dụ không người sẽ ướt đẫm. Cũng may trước khi đi, cả hàng ngũ đã sử dụng màng bọc thực phẩm bọc máy ảnh thật kỹ nên không gặp không may đáng nuối tiếc nào.

Kỷ niệm đáng nhớ là đêm tối đó, khi đại chúng mỏi mệt nên trở về khách sạn trước. Vì cảm thấy chưa thỏa mãn với lễ hội nên anh chàng một mình vác máy ảnh len lỏi vào các con hẻm để chiều trí tò mò của bản thân mình. Ngoài trông chờ, Thiết gặp mặt những cụ già tốt bụng, những người vẫn đang cố gìn giữ nét văn hóa của lễ hội Holi ngồi bên đám lửa, họ mời anh ăn những chiếc bánh may mắn, giải nghĩa ý nghĩa của lễ hội. Đây là lễ hội giảng hòa, phần đông mọi người ném bột màu tham gia nhau, xóa bỏ mọi mâu thuẫn, kéo gần khoảng phương pháp ách thống trị vẫn sinh tồn trong phố hội, khởi đầu một mùa xuân mới. song song, những đứa con tỏ lòng hàm ân đến đấng sinh thành và thần linh vào ngày này. Trước khi đi, họ không quên nhắn gửi anh những khu vực không nên tới vì tiềm tàng nguy hiểm đối với khách du lịch, kể cả con trai. Chia tay những người phiên bản xứ tốt bụng đó Thiết mới nhân thức, hiện người giàu ở Ấn Độ không còn đón lễ hội này nữa. Những ngày này họ tụ tập với nhau, thành lập tiệc thưởng thức xa hoa linh đình. Chỉ những người nghèo mới thi hành đủ nghi tiết và tôn trọng lễ hội Holi.

Rời New Delhi, Thiết cùng nhóm bạn về thị trấn Varanasi, cái nôi của phổ quát tôn giáo ở Ấn Độ. Tại đây, anh đã bị sốc khi chứng kiến một cảnh tượng mà có lẽ suốt đời bản thân chẳng thể nào quên. Đó là phong tục hỏa táng người chết bên bờ sông Hằng -  một trong những dòng sông linh thiêng và kì bí nhất quả đât.

Từng đọc qua phổ biến sách báo, nhưng khi tận mắt đứng xem mới thấy sự kinh rợn của nghi lễ này. Thiết còn nhớ, lúc đó vừa tới, anh đang ở trong nhà trọ cùng với bạn. Đột nghe một số tiếng hô thật to giống trong các lễ hội. Sẵn tính khám phá, anh quơ vội máy ảnh và chạy ra xem. Đương nhiên cảnh tưởng lại khiến anh chàng giật mình. Họ khiêng người quá cố nằm trên một cái cáng, không đặt trong hậu sự, chỉ quấn vải, đi dọc sông Hằng. Vừa đi, họ vừa cầu nguyện, vừa hô gì đó. Với người Ấn, sông Hằng là dòng sông mẹ khôn thiêng. Cuộc đời mỗi người phải có một lần tắm trên sông. Trước khi chết, xác của họ phải được nhúng xuống sông lần sau cuối, gột rửa hết tội vạ mà họ đã gây ra trên cõi trần.

Người dân đang hỏa táng người chết bên bờ sông Hằng

Người dân đang hỏa an táng người chết bên bờ sông Hằng.

Sau khi nhúng nước, họ mang xác dựng nghiêng, phơi cho ráo nước, chờ tới gần tối thì thiêu trên đống củi khô. Khói đen bốc lên mịt mờ, ám cả mấy khu đền thờ bao quanh. Mãi cho đến bây giờ Thiết vẫn chưa thể nào quên được mùi khét của đám khói đó. Không giống bất cứ mùi khét nào anh từng ngửi. Rất sợ hãi.

Sau khi thiêu ngừng, tro cốt của người chết sẽ được rải xuống sông Hằng, đưa người đó về với căn do. Ở đó một số ngày, ngày nào cũng nghe những tiếng hô ngoài trục đường nhưng những ngày sau Thiết không dám chạy ra xem nữa. Chỉ cần trải qua một lần là đủ ám ảnh cả đời. Dự kiến bơi trên sông Hằng trong kế hoạch của cả nhóm cũng bị sụp đổ sau khi chứng kiến tổng thể quá trình. Không người nào còn anh dũng tắm trên dòng sông linh thiêng này nữa. Trong thâm tâm anh nghĩ, có nhẽ dòng sông này hiện ra bỏ ra cho người Ấn, những người có đức tin và thuộc về nó, không bỏ ra cho những kẻ ngoại đạo. Đêm đó, cả đội ngũ thuê thuyền đi trên sông, đặt máy ảnh trên đùi, đánh dấu toàn bộ cảnh diễn ra. Người dân Ấn Độ hoàn toàn công khai, không che giấu khách du lịch về những phong tục này.

Sau chuyến đi Ấn Độ, chàng trai 29 tuổi luôn nhìn đời ở những khía cạnh đẹp nay đã ngộ ra, hai mặt tốt và xấu luôn tồn tại Đồng thời trong cuộc sống. Chuyến đi này không thỏa mãn được Thiết vì anh bị sốt một số ngày. Nhiệt độ đổi mới liên tục, khi trời sáng quá nóng, về đêm thì lại quá lạnh làm cho cơ thể không thích nghi kịp. Tất nhiên, chắc chắn Thiết sẽ quay quay về Ấn ít nhất một lần nữa để mày mò sâu hơn về mảnh đất dày văn hóa này.

Tham khảo một vài hình ảnh trong chuyến đi Ấn Độ của Thiết Nguyễn

Theo Ngôi sao


Xem tại: tin tong hop

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét